Hiển thị các bài đăng có nhãn đề tài. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đề tài. Hiển thị tất cả bài đăng

29 tháng 12, 2011

Sự hưởng ứng, ủng hộ của các tầng lớp lao động là yếu tố không thể thiếu

Chào các bạn,
Những nghịch lý trong xã hội nước ta đang xảy ra mỗi ngày một nhiều. Tình trạng này sẽ tiếp tục xảy ra tệ hại hơn nữa cho đến khi nó được chấm dứt bởi thái độ DỨT KHOÁT KHÔNG CHẤP NHẬN của đông đảo người dân.
Quá trình đấu tranh cho Dân chủ Tự do, Công bằng Xã hội và Quyền lợi của Dân nghèo trong thời gian gần đây cho thấy sự xuất hiện của nhiều yếu tố tích cực. Ở đó, người dân mỗi ngày một mạnh dạn hơn trong sự phát biểu và bày tỏ thái độ một cách công khai, kể cả chính thức với các quan chức, cơ quan nhà nước. Đó là một bước tiến đáng kể, song từ thái độ đến hành động cụ thể sẽ cần một yếu tố không thể thiếu. Đó là NIỀM TIN Ở TÍNH KHẢ THI CỦA SỰ THAY ĐỔI SẼ CÓ (bao gồm vấn đề làm sao để có thể thay đổi được thể chế, và thay đổi như thế nào để mọi tầng lớp đều sẽ có thể hưởng được phúc lợi nhiều hơn).
Tình trạng đồng bào mình bị bưng bít thông tin đang là một trở ngại lớn cản trở sự vùng dậy của các tầng lớp lao động. Cho nên, song song với việc phổ biến thông tin và trao đổi tư duy trong tập thể những người có điều kiện sử dụng mạng toàn cầu, việc chuyển gửi thông tin đến mọi giới lao động cũng đang là một nhu cầu khẩn thiết. Khi nào mọi tầng lớp đều có thể hiểu biết về các vấn nạn chung của xã hội một cách đồng đều, thì phản ứng và hành động sẽ trở thành phổ quát hơn. Khi nào đồng bào lao động nhìn thấy rằng Dân chủ sẽ có lợi ích thực tế cho đồng bào, thì các tầng lớp đồng bào này sẽ quan tâm, yểm trợ cụ thể hơn.
Và như chúng ta đều biết, những cuộc cách mạng trên thế giới gần đây đạt được thành công là nhờ vào sức mạnh của số đông, dù rằng nó được phát động bởi một số nhỏ có tâm huyết. Khi nào số đông đồng thanh lên tiếng hưởng ứng và nhất quyết hành động để tạo sự thay đổi cho đất nước, thì thiểu số cầm quyền bắt buộc phải nhượng bộ. Tiến trình này không đơn giản song đó là "yếu tố ắt có và đủ".
Do vậy, nhu cầu khẩn thiết không chỉ là bày tỏ thái độ, mà là cố gắng bằng mọi cách để biến thái độ thành hành động. Đề nghị mỗi một chúng ta sẽ cùng nới rộng tầm chia sẻ hơn nữa trong thời gian tới.
Vài ý chia sẻ cùng các bạn và rất mong nhận được ý kiến đóng góp!


Nguyễn Công Bằng (ĐVDVN)

26 tháng 12, 2011

Lấy tình thương hóa giải hận thù làm phương châm

Sự thống nhất đất nước năm 1975 không trở thành niềm vui lớn cho cả dân tộc, vì phe chiến thắng đã phân biệt đối xử một cách tàn tệ, bất nhân với những người thua cuộc chiến, và cả những người dân sinh sống trên phần lãnh thổ miền Nam.
Dù biện luận với lý do sâu xa nào, đó là nỗi nhục nhã và đau đớn trong lịch sử Việt. Trong suốt quá trình dựng nước và giữ nước, chưa bao giờ người Việt mình đối xử với nhau tàn nhẫn như vậy. Bao nhiêu lần bị ngoại bang đô hộ mà Ông Bà mình đâu có bỏ nơi chôn nhao cắt rốn đi ly hương đông đảo như sau tháng 4/1975 đâu?
Nói lại nhận định này không phải để khích động hận thù, mà là để tự nhắc nhở chúng ta phải luôn ý thức về sai lầm đó trên con đường cứu dân cứu nước, và quan trọng là để không lập lại một kinh nghiệm kinh khiếp khác trong tương lai.
Theo tôi, cách làm có thể khác nhưng trên mặt tinh thần, câu nói bất hủ của cụ Nguyễn Trãi rất đáng để các thế hệ hôm nay và mai sau ứng dụng trong mọi nỗ lực vì chính nghĩa:
             "Đem đại nghĩa để thắng hung tàn,
              Lấy Chí nhân mà thay cường bạo!"

Cũng trong tinh thần đó, một trong số 5 chủ trương chính của Đảng Vì Dân là: Lấy tình thương hóa giải hận thù làm phương châm.
Xây dựng một định hướng cho giai đoạn chuyển thể, và giai đoạn kế tiếp (hậu CS) rất là quan trọng, vì khi nào những người đang bảo vệ chế độ đương quyền có đủ niềm tin rằng: Sự thay đổi thể chế chính trị sẽ KHÔNG phải là bản án tử hình cho cán bộ, đảng viên CS; và không có những trại cải tạo tập trung, trả thù báo oán; thì họ mới mạnh dạn tham gia, ủng hộ công cuộc dân chủ hoá đất nước. Nếu chống đối bằng cảm tính thì có thể vô tình đẩy những người bất mãn trong hàng ngũ CS phải tiếp tục bảo vệ chế độ (chỉ vì bản năng sinh tồn). Mặt khác, không thể phủ nhận là trong hàng ngũ CS, và thế hệ con cháu, cũng có những người thật sự yêu nước. Thực tế quá trình đấu tranh trong thời gian qua chứng tỏ điều đó. Vì vậy, chúng ta cần có cái nhìn và thái độ đúng đắn với những người có tâm huyết này.
Ngay cả đồng bào cũng vậy, tuy có chán ghét chế độ vô cùng nhưng chắc chắn cũng sẽ không đồng loạt đứng lên cho đến khi có đủ an tâm rằng: Sự thay đổi sắp tới chắn chắn sẽ đem đến nhiều phúc lợi cho gia đình, chứ không phải chỉ là một sự thay đổi quyền lực lãnh đạo nhà nước, hay thể chế gì đó....
Bạn có thể cho biết suy nghĩ về vấn đề nêu trên thế nào?
Rất mong nhận được ý kiến đóng góp của bạn!
Nguyễn Công Bằng (ĐVDVN)